mẹ tôi là bác sĩ
Khi mà tìm hiểu kỹ rồi thì em rất là tin tưởng các bác sĩ ở đây. Sau khi nâng mũi, khuôn mặt em nhìn xinh hơn, thon gọn hơn trước. Ba mẹ em cũng rất hài lòng. 0/5 (0 Reviews) Nếu bạn là khách hàng của chúng tôi và muốn gửi phản hồi thì hãy liên hệ với chúng tôi ngay nhé.
Bác sĩ cầm trên tay kết quả rồi nhìn lướt qua ba anh em chúng tôi: "Cả ba anh đều không có quan hệ huyết thống với mẹ của mình". Chúng tôi sững sờ nhìn nhau, đều không thể tin vào những gì bác sĩ đang nói. Sao có thể như thế? Nếu không phải là con ruột của mẹ vậy
Phương pháp nuôi dạy con hiệu quả nhất là tạo ra sự cân bằng. Mặt khác, cha mẹ cũng không nên để con tự lập theo hướng quá cực đoan. Bạn không thể để một đứa trẻ 5 tuổi tự đi mua sắm hoặc một đứa trẻ lên 10 tự làm bữa tối.
Vay Tiền Nhanh Home.
Skip to content Quảng cáoTÁC GIẢVề báo TRẺRAO VẶTLIÊN LẠC “Tôi là một bác sĩ bất tài” “Tôi là một bác sĩ bất tài”, đó là lời của người bác sĩ khi nhận được một cuộc gọi báo từ phía gia đình bệnh nhân tại tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, khi ông đang trong một kế hoạch ngắn ngày khám chữa bệnh từ thiện tại một vùng núi xa xôi ở Nam Mỹ. Tiếng thở dài cùng lời tự than trách bản thân bất lực “Tôi xin lỗi, tôi là một bác sĩ bất tài”. Bác sĩ Melmed – một vị bác sĩ tận tâm nhất mà tôi đã từng gặp trong đời mình. Ông đã đồng hành với gia đình tôi trong suốt 5 tháng cùng bố tôi chiến đấu với căn bệnh ung thư phổi. Cơn đau lưng kéo dài của bố tôi có ngờ đâu nguyên nhân lại chính là tế bào ung thư đã chạm đến cột sống. Ảnh Odyssey Ung thư – bản án tử hình không đợi ai Nhận được tờ giấy báo kết quả sau ung thư nhiều lần scan và khám bệnh; một tờ giấy trắng với những dòng chữ đen cô đọng như là một bản án tử hình đối với bệnh nhân và gia đình. Ai cũng nhắc nhở nhau rằng sẽ ổn thôi nếu cứ nghe lời bác sĩ, ngoan ngoãn thực hiện đúng các lịch trình khám, hoá trị, xạ trị và ăn uống theo chế độ dành cho người bệnh. Nhưng bản thân ai cũng có cho mình một câu trả lời thế là xong. Nếu có một phép màu cho tôi được quay trở lại khoảng thời gian đó, làm một điều gì đó với bố mình, thì tôi ước rằng bằng mọi khả năng cho phép, sẽ đưa bố đến những nơi bố mong muốn, ăn những món ăn bố thích mặc cho điều đó có tuân thủ theo lịch ăn uống của bác sĩ kê toa hay không, và làm những thứ mà trong hoài bão, bố đã muốn làm từ rất lâu. Sinh ra trong thời bình, cái mà chúng ta phải đương đầu chiến đấu còn đáng sợ hơn đạn bom súng ống thời chiến đó là sự ô nhiễm, thức ăn độc hại,… tàn dư của tất cả những điều đó cộng lại và con người phải chiến đấu với bệnh tật. Nó còn đáng sợ hơn vì gây ra cái chết âm ỉ mà người ta không lường trước được. Hai tháng là thời gian chúng tôi phải hoàn thành các thủ tục, xét nghiệm, scan, ký các loại giấy tờ cần thiết cho bảo hiểm, kiểm duyệt,… cũng là lúc các tế bào ung thư hùng hục dần chiếm lấy cơ thể bố tôi. Vào lúc 2 giờ sáng của một đêm rét buốt, gia đình đưa bố tôi nhập viện cấp cứu vì không thể cầm cự nổi cơn đau. Sau khi qua khỏi cơn nguy kịch, mọi người thở phào nhẹ nhõm, thì phải đối diện với một quyết định tiếp theo Có đồng ý giải phẫu xương sống hay không, ngay lúc này? Vì khối tế bào ung thư đã có đường kính đến 9cm, nó chạm đến xương sống của bố tôi và vài dây thần kinh nào đó, theo cách giải thích của bác sĩ, nên bố sẽ gặp khó khăn khi điều khiển một số hoạt động. Việc giải phẫu sẽ gắp ra một đoạn ở phần xương sống, và lắp vào vị trí đó là một con ốc. Chỉ nghe thôi mà tôi đã rùng mình. Em trai tôi đã thay mặt gia đình ký vào tờ biên bản chịu trách nhiệm quyết định phẫu thuật. Đôi khi chỉ trễ một giây, ta có thể lỡ hẹn cả một đời. Đôi khi ta muốn làm điều gì đó cho người mình yêu thương trong hôm nay, ta lại để cho ngày mai, nào có ngờ đâu đôi lúc… cái ngày mai ấy sẽ không bao giờ đến… Ảnh Ca mổ thành công, cả nhà mừng rỡ. Ngạn ngữ khó có sai “Người ta sẽ không trân trọng sức khoẻ của mình cho đến khi đau yếu!” Sau ca mổ, bố tôi được đưa về phòng hồi sức, tôi không cầm được lòng, đã bù lu bù loa ngay tại chỗ. “ây là bố tôi sao?” Xung quanh bố tôi đủ loại dây nhợ lằng nhằng, tiếng nhịp tim, đồng hồ đo,… Những thứ đó tôi đã xem trong phim ảnh, nhưng sao nó lại trở thành hiện thực như thế này? Nhiều ngày sau đó là một quãng thời gian dài bố tôi cùng gia đình ăn-uống-ngủ-nghỉ trong bệnh viện. Bố bắt đầu tập vật lý trị liệu để đi lại. Một khi có bất kỳ điều gì chạm tới cột sống, nó cũng ảnh hưởng toàn bộ cơ thể. Bố tôi vốn gầy sẵn, bây giờ phải “nạp” thêm cả mớ thuốc men thì làm sao ngon miệng, chẳng bao lâu sau người bố tôi chỉ còn da bọc xương, theo đúng nghĩa đen. Và tiếp theo, những tờ giấy mà gia đình tôi phải chịu trách nhiệm ký nhận đó chính là quyết định xạ trị, và rồi… hoá trị. ối với xạ trị, nó chỉ làm cho cơ thể bệnh nhân toát mồ hôi. Nhưng hoá trị, nó có tác dụng giết các tế bào ung thư. Dù vậy, nó không đủ “thông minh” để “tránh” các tế bào không ung thư, cơ thể người bệnh sẽ yếu đi do tế bào xấu lẫn tế bào tốt đều bị mất đi. Vào một ngày khi một người chịu trách nhiệm về việc xuất viện đến phòng bệnh nói với chúng tôi rằng “Gia đình hãy mang ông ấy về nhà và chăm sóc đi”. Không lúc nào gia đình tôi lại hoang mang như lúc này. Trong một lần đang ăn tô cháo vào giờ trưa vội vàng, tôi nhận được cuộc gọi của mẹ nói có một bà bác sĩ khác đến nói với em tôi và mẹ tôi “Bố tôi chỉ còn 2 tháng nữa thôi”. Câu nói lỡ dở của người bác sĩ đó, làm tôi buông ngay cái muỗng và suýt nữa hét lên ngay ở tiệm ăn, tôi vội vàng chạy đến bệnh viện. Khi bố tôi về nhà, nhiều ngày tiếp theo có nhân viên của bệnh viện đến để tập vật lý trị liệu cho bố. Nhưng bố yếu dần và không thể tập ngay cả những động tác căn bản. Ngày tiếp theo, người nhân viên từ chối đến tập cho bố tôi. Thế là, chúng tôi giúp bố tập. Những bữa ăn từ đặc sang loãng dần, và rồi những gì bố có thể ăn được chỉ còn là nước cháo. Tôi hoang mang nhận ra rằng sự sống của một bệnh nhân ung thư chẳng khác nào một quả bong bóng rơi trên một bụi cây xương rồng, sẽ xẹp nhanh chóng. Ngày Thứ Bảy định mệnh Có lẽ trong suốt cuộc đời này, tôi sẽ không thể quên được ngày Thứ Bảy định mệnh hôm đó… Một cuộc gọi tôi không bao giờ mong sẽ nhận được từ mẹ tôi “Con về nhà liền được ko, bố con yếu lắm”. ường từ công ty về nhà chỉ 10 phút mà dài như vô tận. Trời Texas 100 độ F nhưng người tôi lại cảm thấy lạnh toát. Giây phút đầu tiên khi đẩy cửa bước vào, tôi nhìn thấy mẹ kéo tấm chăn phủ lên đầu bố… mọi thứ xung quanh tôi dường như tan nát và sụp đổ. Và giây phút đó tôi đã biết được… thế là hết!! Lúc trước, tôi rất thích ngày Thứ Bảy vì được thư giãn sau 1 tuần làm việc. Nhưng bây giờ, ngày Thứ Bảy đối với tôi trở thành một nỗi ám ảnh không tên. Hai ngày sau khi bố đi, khi nằm thờ thẫn trong phòng và nhìn lên trần nhà không mục đích, bóng đèn ngủ đầu giường tôi xẹt điện dù không được bật nút “on”, bất giác tôi hỏi “Có phải bố không, cho con thấy bố đi…” nhưng tôi đợi mãi không có ai lên tiếng. Lúc trước chỉ cần vài bước chân là có thể gặp bố, nói chuyện với bố… còn bây giờ thì cố gắng liên lạc với bố một cách vô ích… Năm tháng qua đi vội vã, có khi nào ta ngừng lại một phút để yêu thương. Ảnh Pexels Con người ta thường không trân trọng những gì mình có, dù đó là thứ hạnh phúc vô giá kề bên ta hằng ngày. ể khi mất rồi, mới thấy hối tiếc… Tôi đã mất đến 30 năm mới học được hai từ “quá trễ”. Ngày cả gia đình bên nội gồm các cô chú, anh em họ tôi từ California bay qua Texas dự lễ tang, và sau đó là đến nhà xác để đưa linh cữu bố tôi đi hỏa táng. Giây phút em trai tôi bấm nút công tắc, ngọn lửa bừng lên bên trong chiếc hộp kim loại, bất giác cô tôi cất lên lời “Thế là anh Hai đã xong một kiếp người.”… âu đó quanh đây, bài “Cát Bụi” của Trịnh Công Sơn vang lên. Tận cùng của mất mát là nỗi đau còn sự mất mát sẽ trở thành một vết sẹo dài khắc trong tâm trí. ể rồi mỗi khi mùa lạnh qua đi, cơn gió thoảng cũng đủ để cho bản thân người đó nhói lên từng hồi. Trễ một giây lỡ một đời Mãi đến 8 tháng sau cái ngày định mệnh đó, tôi mới có thể đủ bình tĩnh để ngồi viết lại những tháng ngày khó quên. êm trước hôm bố tôi mất, tôi về nhà đi ngang giường bố thì nghe tiếng bố gọi gì đó. Tôi chạy vào phòng nhanh tay treo chiếc giỏ lên sào và thay đồ để thoải mái hơn. Lúc trở ra giường thì bố đã ngủ lịm đi rồi. Tôi chỉ còn biết đến bên cạnh nhìn bố một lúc rồi trở vào phòng. Thế đấy, đôi khi chỉ trễ một giây, ta có thể lỡ hẹn cả một đời. ôi khi ta muốn làm điều gì đó cho người mình yêu thương trong hôm nay, ta lại để cho ngày mai, nào có ngờ đâu đôi lúc… cái ngày mai ấy sẽ không bao giờ đến… “Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu”. – Phạm Lữ Ân Tấm ảnh hiếm hoi của gia đình thời bố tôi còn khỏe mạnh. Ảnh Zoey Hoa ZH Garland, TX. Chia sẻ Related Posts Page load link
Tôi và mẹ lại đắm chìm vào những nụ hôn…2 cơ thể hòa vào nhau hoạt động hết công suất…để kiếm tìm những cơn khoái lạc…. Cảm giác tê dại đầu khất, nóng rát, căng cứng ở chim…làm tôi hơi nhụt… Nhưng nhìn mẹ lim dim…cơ thể mẹ co giật làm tôi kích thích muốn làm tới hơn… Tôi nằm lên mẹ, mông nhấp nhịp nhẹ để hồi chút sức… Giờ mẹ mệt và kích thích lên ko rên lên lời…chỉ ư ư….a…a ở cổ họng… Ôm mẹ…hôn mẹ…nhẹ nhàng êm ái như những bộ him cấp 3 của hàn… kệ mẹ vuốt ve rồi cào cấu lưng tôi… Cứ vậy gầm 15p sau, chim tôi hết cảm giác tê dại và rát và thay vào đó là cảm giác được bướm mềm mại bao bọc kích thích, cảm giác ẩm ướt nhớt nhát của tinh trùng và nước nhờn của mẹ làm trơn…. Tôi biết, tôi đã sẵn sàng cho shot thứ 2… Tôi quỳ thẳng ng lên….lại để 2 chân mẹ lên tay tôi…2 tay tôi úp vào ngực mẹ giữ thăng bằng….2 tay mẹ úp lên 2 tay tôi giữ chặt… Và tôi bắt đầu nhịp nhồi chim vào bướm mẹ… Chim tôi nhìn bóng nhẫy,chút bọt trắng sữa bao quanh lỗ bướm mẹ…bướm mẹ giờ đỏ hồng lên…. Tôi vừa giã cua mẹ…lại vừa kích thích ngực…làm mẹ cứ oằn m lên….đầu lắc lư sang 2 bên rồi lại ngửa lên theo nhịp giã của tôi… tiếng chim va vào bướm phập…phập…bạch bạch…lại còn nhốp nhép..tôi cảm tưởng có thể kích thích bất kì ai dù yếu đến đâu… Mẹ lại chuẩn bị lên đỉnh lần nữa….lần này tôi không nhẹ nhàng mà lại càng mạnh và nhanh hơn… Thật sự mẹ ko chịu nổi nữa…mẹ cấu chặt tay tôi…răng cắn vào môi lại càng làm tôi hứng…đến khi mẹ rú lên…rất to…bên ngoài chú ý thì có thể nghe thấy…. ư…ư…aaaaaaa…… tôi dừng lại để mẹ bình tĩnh lại…nhưng cơ thể mẹ co giật dữ quá …tôi thả mẹ ra…ôm lấy mẹ….mẹ dựa vài cầm tôi vừa thở vừa rên… hư hư hư…ư…ư… E…sướng….lắm…hả… Hư…ư…d…ạ… Cứ ốm mẹ vậy…để mẹ hồi tỉnh… 2 cơ thể ướt đẫm mồ hôi…2 bộ phận nhớt nhát bởi tinh giường lộn xộn hẳn vì chăn ga gối đệm văng tứ tung…khung cảnh cứ như 2 chúng tôi là nhân vật của phim sex nặng vậy… Tôi lại tiếp tục nhấp…vòng tay xuống qua cổ mẹ…tôi cúi xuống tiếp tục hôn mẹ…mẹ say đắm cuồng nhiệt đáp trả tôi… Mồ hôi của tôi và mẹ chảy lăn dài trên má mẹ…khá thấm mệt rồi…tôi phải nhanh hơn để ra… Mông tôi lên xuống nhanh như máy để đảy chim vào bướm mẹ… A…đây rồi…tôi bắt đầu có cản giác cực mạnh…ko như những lần trước…lần này cảm giác nó khác hẳn sướng hơn,kích thích hơn…. Tôi bắt đầu tư thế đón cơn bão tới…mẹ hiểu ý, mẹ dang rộng chân, đưa 2 chân quập lên tận eo tôi để đưa mu bướm mẹ lên cao hơn, cho tôi dễ nhấp… Cảm giác thông thoáng hơn, chim ko bị ép sát nữa lên đỡ rát… Tôi cố gắng thêm 30s rồi cũng phải cong lưng lên nhấp cố và cái rồi giật bắn vào bướm mẹ xối xả… Cảm giác ra lần hai rất khó tả các bạn ah…thời gian co giật lâu hơn, sướng hơn nhiều… túi tinh với tinh hoàn co giật mạnh lạ thường như có ai đó vắt sạch những thứ còn xót lại vậy… Cứ mỗi lần tôi giật bắn tinh là 1 lần tôi co mông lại rồi lại ấn vào…ko chủ ý nà chỉ là vùng cơ mông với đùi do kích thích mà giật… buốt sướng bên trong tê dại mất cảm giác ở chim… Phải gần 1 phút tôi mới hết cơn co giật…mệt dã ng…ko còn sức lực, tôi đổ ng sang 1 bên thở phì phò…mẹ nhanh chóng lấy tay bịt bướm lại nhưng không kịp…tinh trùng do 2 lần bắn của tôi quện với nước nhờn của nẹ chảy ra ướt đẫm những ngón tay mẹ chảy xuống ướt đẫm 1 khoảng ga đệm… Mẹ đưa bàn tay lên nhìn rồi la … ối nhiều thế…eo… Nói rồi mẹ chùi tay lên ngực tôi…mặt giả đò kêu bẩn… gớm uống suốt mà kêu kinh… Uống này… Nói rồi mẹ quệt ở bướm mẹ rồi đưa lên quệt vào mồn tôi…eo…nhìn nữa uống còn đỡ…đăng này…ọe… Ức m…tôi cũng đưa tay xuống bướm mẹ lấy chút hỗn hợp quệt lên môi mẹ…mẹ chêu tôi…đưa lưỡi quanh môi ra vẻ ngon, và thích…thấy vậy tôi lại lấy thêm chút đưa lên …mẹ lại nút ngon lành…mẹ cũng ko vừa định chêu lại tôi…thì tôi nhanh tay cầm tay mẹ đưa vào môi mẹ…mẹ mất đà đành chịu…nhưng lại kéo đầu tôi xuống hôn…kích thích quá tôi đưa ngón tay móc sâu vào bướm mẹ rồi đưa lên giức mô chúng tôi…2 chúng tôi cùng mút…. Chán chê tôi ôm mẹ vào lòng mặc kệ ng chúng tôi đầy chất nhầy và tinh trùng… Mẹ cầm chim tôi…cảm giác ê nhức bắt đầu xuất hiện ở chim tôi…nhìn chim tôi giờ bớt cương đi nhưng sưng húp lên rất bựa.. eo …chim a mềm nhũn như giun ấy..bựa thế… Hihi Lần 2 ra sướng ko a…e đã quá… Sướng nhưng mệt quá… Hi cho chết…tội ham hố…mà lần 3 sướng hơn nữa cơ… Thật hả….tiếp nha… Thôi …a mệt đấy…với lại lâu ra lắm…ng ta rát hết bướm rồi…ko chịu dc… tôi ngồi dậy nhìn bướm mẹ…quả thật ,bướn đỏ ửng lên, cũng hơi sưng rồi… Tôi nằm xuống ôm mẹ vào nói… nhưng a muốn xem cảm giác ất… tôi là vậy có tính tò mò cao… mệt cũng thử… thôi…ngta đau…hay … ???? E thủ dâm cho nha… Ừ…thế cũng được…nhưng a nghỉ tí cho hồi đã….. Ừ…hihi. Ham hố lắm… mẹ lấy tay ấn vào chán tôi… hihi…hnay a hứa làm 5 lần mà…mệt cũng làm đủ cho vk yêu của a… Hứ …ai là vk a…e chỉ làm mẹ a…ko làm vk nhá… Hihi 2 chúng tôi cứ nằm vậy ôm nhau cười… Tôi nằm vuốt ve mẹ…hết vuốt ngực lại đưa xuống bướm mẹ…mẹ hơi dạng ra để tay tôi đi vào thì mẹ kẹp lại… a để đấy đi…ư…dừng nghịch e nữa mà… Nói rồi mẹ quay lưng lại tôi lép sát lại..đầu gác lên tay tôi…tôi cứ để vậy… lạ là chim tôi vẫn chưa cương lên…chỉ cương nửa vời…ko mềm ko cứng… Thấm thoát nửa tiếng trôi qua…mẹ bỗng từ từ cho tay xuống nắm lấy chim tôi…nhẹ nhàng kích thích… Que thật lúc đó tôi ko hứng chút nài nhưng vì tò mò cộng với mẹ kích thích lên chẳng mấy chốc chim tôi lại vươn lên…to to hơn lúc trước…có lẽ do bị sưng húp lên mới vậy… Mẹ quay lại…gác chân lên đùi tôi…tay phải mẹ sóc…tôi xiết tay mà mẹ gối lại…để mẹ dụi vào cổ….tôi quay đầu lại kê môi lên trán mẹ… Mẹ cứ sóc…tôi cảm thấy rát, nhức ở chim…nhưng vẫn kích thích… Được 5p mẹ mỏi tay dừng lại thì tôi tự sóc…tay cầm chim m mà hnay lạ ghê…bì bì..hay phết…tôi sóc thù tay mẹ lại mơn chớn ngực rồi chuyển xuống vùng bụng dưới rôi lại nâng bi lên day nhẹ… Có ai giống tôi không…khi sóc lọ thì dễ ra lắm…ấy thế mà quan hệ thì cũng dc lâu… Tôi mỏi tay dừng lại thì mẹ lại thay tôi sóc…lúc này 1 tay tôi sờ nắn ngực 1 tay đưa xuống bướm mẹ móc nhẹ… Mẹ dụi vào tôi thở bắt đầu mạnh hơn…tay mẹ bóp chặt lại sóc nhanh hơn… Và rồi cơn cực khoái của tôi lại đến…các cơ co lại mạnh dữ dội…mẹ biết lên nhanh tay hơn…để chim tôi nằm sát bụng hướng lên phía mặt tôi…mẹ nhanh mạnh… Túi tinh của tôi co thít lại…tinh hoàn rút lên sát gốc chim…tôi tự nhiên thít chặt cơ mông rồi gồng lên bắn tinh…tôi bắn được 1 dòng tinh ngay phát giật đầu tiên, và những lần sau chỉ dịn ra được vài giọt tinh…tuy tôi vẫn co giật rất mạnh… Cái buốt quang vùng sương chậu , cái tê dọc thân chim xuất hiện…làm cơn cực khoái của tôi thêm phần mới lạ…rất sướng… sướng lắm đúng ko a… Ư ư…sướng …hừ… Hihi…e biết mà..nhưng hại cơ thể lắm đấy…e chỉ làm lần này cho a biết thôi…ko có lần sau đâu… Ư… Hại thật đấy các bác…độ 10 phút sau tôi đã thấm cái nghịch dại rồi…đau, ê ẩm…vùng sương chậu…mệt mỏi dã rời toàn thân…ko còn chút sức nào… gớm chưa…thế mà đòi 5 phát…gục chưa con yêu… Hị hị…mệt quá…. Cho chừa…tinh của con đặc qúa nè… nói rồi mẹ cúi xuống liếm lấy tinh trùng của tôi… bổ lắm đây…hi…thôi đi tắm đi…rồi nằm nghỉ…mẹ đi nấu cơm… Thôi nấu làm gì…con mệt lắm…hực…chỉ muốn nằm ngủ thôi… nói rồi tôi kéo mẹ lại vào lòng…1 tay đặt lên mông mẹ… thôi…ăn cơm…ko đói càng mệt hơn… Thấy vậy tôi liền lấy đt đặt đồ ăn…hẹn 12h mang tới … Và tôi tiếp tục ôm mẹ nằn ngủ…mẹ cũng nghe lời nằn ngoan trong lòng tôi… Bựa cái là mẹ cứ lấy ngón tay vuốt vuốt ngực tôi rồi cười tủm tỉm…tôi lúc này chiu rồi ko nhích được…tôi thấy vậy liền cào mông mẹ lạt… ngủ ngoan đi ko…kêu rát bím rồi còn khiêu ah… Mẹ bỗng trề bĩu môi… xí… Rồi cả 2 chìm vào giấc ngủ…. 12h…có tiếng chuông …mẹ mặc mỗi quần áo ngoài đi xuống lấy đòi ăn…haiz…định khiêu khích anh đưa đồ ăn chắc… 2 ng ăn…tôi chẳng nói mẹ cũng thế…mẹ cứ tủm tỉm cười… Ăn xong kệ bát đũa…tôi thình lình kéo mẹ lại giường nằm ngủ tiếp… Đến 2h30 thì mẹ lại gọi tôi… con…dậy dậy…đưa mẹ đi spa chút nào… Oa oa…mệt lắm…mẹ tự đi đi… Ko…a yêu đưa đi cơ…. Nghe vậy tôi dậy ngay tức khắc… Mẹ dậy lôi ngay tôi vào nhà tắm…mẹ tắm cho tôi kĩ càng rồi…mẹ tự tắm… Số m sướng thật, hết H rồi mẹ tắm cho…hi. Tự dưng thấy mẹ cúi xuống kì chân để lộ bướm về tôi… vậy là tôi lấy chim đã cứng chọn tư thế rồi nhấp cái ót…vài bướm mẹ…mẹ kêu lên… á…rát mẹ quá… rồi mẹ đứng dậy rút ra…tôi cười hihi…ko nói gì… con dâm quá đấy…mẹ vẫn rát mà… rồi mẹ cầm chim tôi lép vào lòng tôi thì thầm… nếu cảm thấy đủ tự tin…tối nha con…hihi… Hên quá…tôi đã dại dột khi chọc mẹ vậy…nhỡ mẹ thích chắc chết quá… Tắm xong, mẹ ra trước tôi ra sau…mẹ đứng gần giường nhìn xuống mà ngao ngán ,, ối chiến trường lanh tanh bành… Tôi và mẹ dọn dẹp một lúc thì cũng xong…nhưng cái khoảng ố kia…có ga mà ướt xuống cả đệm….đành chịu thôi…mai giặt vậy…may mà mầu tối… Đưa mẹ đến spa, mẹ thủ thỉ nhỏ… a yêu về đi…tí e đi cùng mẹ cái H về… Ừ hi… Về nghỉ đi…tối e hành sau…heehe. về phòng, tôi bật điều hòa rồi định ngủ, nhưng lại bê laptop lên giường check face chút… Vừa vào thì thằng bạn nt. buzz… T đây…buzz gì.. Làm vài ván ko mày… T mệt…đi ngủ đây… Như lợn thế… Kệ bố…he hs. À… Gì… Xem ảnh hôm trước ko… Ảnh hôm thi ấy hả… Ừ… Có gì hay ko… Có cứt….nè…xem đi quanh quanh có mấy cái ảnh chụp mấy thằng với H…có 1 2 cái tôi và h chụp chung nhau…cũng chỉ như mọi lần…đứng sát nhau chấm hết… đẹp ko… Cũng được…tạm…he À… Gì nữa… T có ảnh này hay lắm… Lại ảnh bậy chứ đéo gì. Đoán như hạch…cho mày xem…mày phải mời bọn t một bữa 2 tăng….oke bạn bè như cứt…biết tính nhau hay tò mò, lại còn nhử…đoán nó lừa nhưng nghĩ lại…thằng này ít khi nâng tầm lên mức như vậy…cùng lắm chỉ bữa lẩu tại phòng… oke…gửi đi… Đây… Có chút hồi hộp ko hề nhẹ…tò mò mà… Và rồi bức ảnh hiện lên… Đó là bức ảnh ở hành lang trường…và có hai ng…ng con gái đang ôm ng con trai từ phía sau…mn đoán ra chứ… Đúng đó là H và tôi…tôi nhói đau, bồi hồi nhớ lại.. Em ôm tôi, e im lặng….và e đã khóc chăng…ôm chặt tôi… Có lẽ tiếng bước chân là của thằng bạn… buzz… Ừ Đang giá ko… Cảm ơn mày… T hiểu mà…t chỉ edit lại rồi gửi mày…kiểu j mày cũng bắt xóa lên t xóa rồi… Mẹ…t với mày thông nhau chưa…mà sao hiểu t quá vậy… T đoán thôi…nhưng mắt t cũng tinh lắm…haha Ừ….đáng giá bữa 2 tăng lắm… Ha ha… …. À…bonus thêm cho mày vì đã mời ăn.. rồi một đường link được gửi đến… nhấp chuột vào…bài hát ngân lên…nghe lần đầu…mà cảm nhận như viết cho tôi vậy…đã đâm lại xoáy vào tim tôi… Mở loa to hết cỡ, từng câu hát của bài hát thấm vào tôi…từ đó bài hát thành bài tủ của tôi…tôi nghe bất cứ khi nào 1 m…cần nhâm nhi nỗi buồn… 'Anh ghét làm bạn em – Phan Mạnh Quỳnh' Tôi bật nhạc, quay lại với bức ảnh…có lẽ đây là bức ảnh đầu tiên của thằng bạn xuất thần đến vậy…khung cảnh buồn tĩnh lặng, 2 nhân vật buồn…bức ảnh ảm đạm buồn…tôi cài ngay làm ảnh nền máy tính. Để lại máy tính lên bàn…tôi ngồi lên ghế tựa vào, rồi rút điếu thuốc lên…rít 1 hơi dài rồi ngửa cổ phả lên trần nhà…buồn…đắng lắm… Chẳng hiểu sao tôi lại có thể buồn đến mức vậy…muốn khóc lắm…nhưng con trai ai lại vậy…với oan ức gì mà khóc than…lại 1 hơi thuốc dài nữa… Cạch… Tiếng nhạc to với tâm trạng suy nghĩ tôi không để ý rằng có ng đang nhìn tôi, đang nhỏ lệ vì tôi…tôi quay ra nhìn e…e không còn vô tư, không cong cười toe toét với tôi nữa… Có lẽ e đã thấy bức ảnh trên máy tính, có lẽ e đã cảm nhận được lời bài hát và có lẽ e đã thấy tôi buồn, tuyệt vọng. E nhìn tôi, rồi e chạy lại phía tôi…quàng tay ôm tôi từ phía sau….gục lên vai tôi…khóc 1 cách vô tư … sao q…ko…tl ..hức…tin nhắn…của…hức …h Q biết phải tl sao đây…chẳng lẽ lại gào lên rằng a yêu em…rồi lại nhận lại 1 lời cay đắng ư… H đã bảo q đừng yêu h mà…hức… e khóc lên vai tôi…tôi cảm thấy được sự đau đớn của e..nhưng tại sao e nhất quyết ko yêu tôi…tại sao…?¿?? Tôi đứng dậy ôm e vào lòng… trái tim a đây…e cảm nhận đi…a ko muốn…nhưng nó đâu nghe lời… A…huhu…e hận a… Tôi ôm chặt hơn…để e khóc…và tôi lần đầu trong đời biết khóc vì 1 ng con gái…
mẹ tôi là bác sĩ